ngũ âm
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Năm âm thanh chính trong hệ thống âm nhạc cổ truyền phương Đông: "ngũ âm" chỉ hệ thống năm bậc cơ bản của thang âm trong âm nhạc cổ điển Trung Hoa và các nước chịu ảnh hưởng, bao gồm: cung, thương, chủy, giốc, vũ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Thang âm cổ truyền thường được xây dựng trên cơ sở hệ thống ngũ âm.
- Âm nhạc cung đình Việt Nam thời xưa cũng sử dụng hệ thống ngũ âm này.
Các cách sử dụng nâng cao
"Hệ thống ngũ âm": cụm từ dùng để nhấn mạnh đến cấu trúc hay quy tắc của năm âm này.
- Nghiên cứu về hệ thống ngũ âm giúp hiểu sâu hơn về lý thuyết âm nhạc cổ điển phương Đông.
"Thang âm ngũ âm": chỉ một chuỗi các nốt nhạc được sắp xếp dựa trên năm âm chính.
- Giai điệu của bài dân ca này được cấu thành từ một thang âm ngũ âm đơn giản.
Biến thể và từ liên quan
- Ngũ cung: (danh từ) một cách gọi khác của "ngũ âm", nhấn mạnh vào năm bậc (cung) trong thang âm.
- Âm giai: (danh từ) thang âm, một khái niệm rộng hơn có thể bao gồm cả thang âm ngũ âm và thất âm.
Từ đồng nghĩa
- Năm nốt chính: cách diễn đạt bằng từ thuần Việt cho khái niệm này.
Giải thích khác
- Trong văn cảnh khác: Từ "ngũ âm" đôi khi cũng có thể được dùng trong Phật giáo để chỉ năm loại âm thanh (chuông, trống, mõ, khánh, pháp loa), nhưng nghĩa phổ biến và chuyên môn nhất vẫn là năm âm trong âm nhạc cổ truyền như đã định nghĩa ở trên.
- Năm âm thanh chính của nhạc cổ là cung, thương, chủy, giốc, vũ.